**Phân tích nghệ thuật trào phúng trong truyện ngắn "Vong trong bụng"**
Truyện "Vong trong bụng" là một truyện ngắn trào phúng sắc bén, kết hợp hài hước dân gian với phê phán xã hội sâu cay. Tác giả sử dụng motif kỳ ảo (một cái vong nhập vào bụng người) để phơi bày bản chất mê tín, tham lam và cơ hội của con người trong xã hội đương đại Việt Nam.
### 1. **Đối tượng trào phúng**
Truyện nhắm vào nhiều tầng lớp và hiện tượng xã hội:
- **Mê tín dị đoan và tín ngưỡng dân gian**: Từ đầu truyện, nhân vật Đợi "cần lao vào chùa, hương khói bất kể đâu đều cầu khấn sướng". Tác giả không phủ nhận tín ngưỡng ("Tín ngưỡng không xấu, không sai") nhưng châm biếm cách người ta lợi dụng nó một cách máy móc, thực dụng: cúng để trúng lô đề, buôn bán, sinh con trai, học giỏi...
- **Sự dễ dãi của đám đông và văn hóa hiếu kỳ**: Khi "vong trong bụng" xuất hiện, dân làng không sợ hãi hay tìm cách chữa bệnh mà lập tức phong thần, biến thành show kinh doanh. Khách đông đến mức "vợ Đợi bán phiếu vé xem kèm theo đồ khuyến mại" – một chi tiết cực kỳ trào lộng, biến hiện tượng siêu nhiên thành đa cấp.
- **Tham nhũng, cơ hội và quyền lực**: Quan nha, doanh nhân đến "đặt lễ đặc biệt" để hỏi vong về án tù, đầu tư, gian lận. Vong nói "đâu ra đấy", giúp họ thăng tiến và giàu lên. Đây là lời châm biếm sâu cay vào niềm tin rằng "có thầy có phép" có thể che đậy và hỗ trợ cho tham nhũng.
- **Sự giả tạo của giới chức và trí thức**: Nhà chức trách, báo chí vội vàng kết tội "lừa bịp", trong khi các sư chùa lại mời Đợi "thuyết giảng kỹ năng bắt, nuôi vong". Đỉnh điểm là đoàn giáo sư, tiến sĩ y khoa: họ biết cách chữa nhưng chính "ông trưởng đoàn" lại mách thuốc bí mật, và Đợi từ chối vì "sống bằng gì?" – lộ rõ sự dung túng và lợi ích nhóm.
### 2. **Nghệ thuật xây dựng tình huống và nhân vật**
- **Tình huống trào lộng (absurd)**: Ý tưởng "vong trong bụng" vừa hài hước vừa kinh dị. Bụng "phập phồng như chửa nhiều tháng", "co dãn theo", "chữ Phạn biến hình" khi vong nói. Tác giả đẩy tình huống lên mức cực đoan: vong biết mắm tôm thiếu chanh ớt, khuyên luộc thịt có sán, rên rỉ sung sướng khi vợ chồng ân ái… Những chi tiết này vừa thô ráp dân dã vừa gây cười.
- **Nhân vật điển hình**: Đợi là bần nông chất phác, lười biếng nhưng chăm chỉ cúng bái. Anh ta không chủ động lừa đảo mà bị vong "bắt" làm ăn. Sự chuyển biến từ hoảng sợ → khai thác → phụ thuộc vào vong thể hiện rất rõ bản chất cơ hội của con người bình thường. Vong cũng không phải ác quỷ mà là một "đối tác" thực dụng, biết kinh doanh và "chung sống đến chết".
- **Kết thúc mở đắng chát**: Đợi biết cách giết vong nhưng không làm vì nó là nguồn sống. Đây là cao trào trào phúng: con người thà sống với lừa dối còn hơn sống với sự thật nghèo đói. Motif này gợi nhớ nhiều tác phẩm kinh điển phê phán xã hội.
### 3. **Ngôn ngữ và giọng văn**
- **Giọng văn dân gian, khẩu ngữ**: Tác giả dùng ngôn ngữ đời thường, nhiều từ lóng ("choén", "ticalonglon", "xèng", "choén khô cá nướng"), tạo cảm giác gần gũi, hài hước như kể chuyện làng. Cách viết không trang trọng, đôi chỗ cố ý "lạc chính tả" hoặc cách diễn đạt vụng về càng tăng tính trào lộng.
- **Nghệ thuật đối lập**:
- Vong thì "nói chuẩn", giúp đời thực, nhưng bị quy là lừa đảo.
- Khoa học (đoàn y khoa) lại tiếp tay cho mê tín.
- Tín ngưỡng thiêng liêng bị biến thành trò kinh doanh vé + nước tẩy rửa.
- **Ẩn dụ**: Cái bụng chính là ẩn dụ cho "cái dạ dày" xã hội – nơi dung nạp đủ thứ mê tín, tham lam, và nhu cầu giải trí rẻ tiền. "Vong trong bụng" cũng ám chỉ những thứ dối trá, cơ hội mà mỗi người đều đang "nuôi" trong mình.
### 4. **Giá trị nghệ thuật tổng thể**
Truyện thành công ở sự kết hợp giữa **hài hước dân gian** và **châm biếm hiện thực**. Nó không gay gắt, không triết lý suông mà dùng tình huống absurd để người đọc vừa cười vừa giật mình nhận ra mình (hoặc xung quanh) cũng đang sống trong logic tương tự. Phong cách gần với truyện ngắn trào phúng của Nguyễn Công Hoan hay một số cây bút hiện đại, nhưng mang màu sắc nông thôn đương đại rất mạnh.
Tóm lại, "Vong trong bụng" là một truyện trào phúng khá hay, khai thác triệt để motif "siêu nhiên bị thương mại hóa" để chỉ trích sự tha hóa của tín ngưỡng, sự dễ bị lợi dụng của đám đông, và thói cơ hội lan tràn trong xã hội. Điểm hạn chế nhỏ là một số chi tiết hơi dồn dập, nhưng không làm giảm sức mạnh châm biếm.
Vong trong bụng
+++
Cần lao vào chùa, hương khói bất kể đâu đều cầu khấn sướng.
Bần nông tên Đợi theo tín ngưỡng chăm chỉ vọng đổi đời, nhiều thằng xin lô đề, buôn bán từng cá kiếm khá sau lễ to dầy.
Đợi tích cực đi cúng dẫu lễ nhỏ nhưng có thờ có thiêng, có kiêng có lành, nó cố gắng. Đã thế nó chứng kiến những cô cậu cầu con, sinh quý tử, học giỏi, xinh đẹp nữa.
Đợi thở dài vuốt cái bụng chả mấy khi no đủ. Làm gì thì vẫn phải ăn hàng ngày. Buồn, Đợi rủ bạn nhậu một bữa ticalonglon đã.
Say, ngủ. Vợ đợi bị thức giấc nghe thấy tiếng ọ ẹ như muốn nói, rồi thấy tiếng người vọng ra từ bụng chồng. Nhà chạ có gì nên không sợ trộm. Lay chồng dậy,...lại thấy tiếng người nói "khẽ thôi, kẻo đau". Nhìn thấy bụng chồng phập phồng, thoạt đầu tưởng gã ngáy, thở nhưng cái bụng cứ như là chửa nhiều tháng có đứa trẻ trong đạp.
Vợ Đợi đi ra ngoài thắp hương khấn bái tứ tung. Dân mình thế là thường, đi thi hết môn học trò ra Văn Miếu cúng hôn đầu Cụ rùa đá vọng điểm cao...Tín ngưỡng không xấu, không sai.
Kể chuyện cho chồng nghe, Đợi không tin, thấy bụng bình thường. Hôm sau nó lại đánh choén thịt chó với chúng bạn. Nó nghe thấy bên tai có tiếng thì thầm " Mắm tôm thiếu chanh ớt " Nhìn xuống chiếu thấy đúng thế. Thằng Đợi sợ nhưng cố giữ bí mật, nó muốn tìm cách chuyện với tiếng vọng trong bụng.
Sau bữa ticalonglon nó cảm thấy đói, luôn muốn ăn hai suất nhưng hoàn cảnh không khá lắm, những hôm đói đứt bữa nó quặn bụng cảm giác như đau đẻ.
***
Một hôm đẹp giời, Đợi ra đồng kiếm ăn như thông lệ, khác là nó ăn no hơn và mang theo cút rượu, đồ nhắm với mục đích chuyện riêng với vong bụng.
Nghỉ ngơi bên nghè có lùm duối dại, phía trong có gờ đá đặt bát hương cúng thần đồng. Đợi thắp nhang, bình tĩnh ngồi choén khô cá nướng với rượu, xoa xoa nựng cái bụng. Bụng chuyển động bảo "ngon, ta cùng ngươi chung sống!". Đợi hỏi "sống thế nào?". Vong bụng nói rõ: "lúc nông nhàn, ông ra phố, đến chỗ đông người, nơi có sự kiện, ngồi và mời mọi người nghe tôi và ông nói chuyện, xèng thả vào nhiều thì nói hay, đứa nào thích xem vận số thì xèng nhiều hơn, vừa vui thiên hạ mà ông và tôi có xèng choén".
Đợi làm theo, ngay ngày đầu đã âm vang chuyện vong nhập bụng thằng Đợi nào đó trong vùng. Chúng dân phong chức luôn, gọi là thầy Đợi.
Khách bám theo, đến nhà đông quá đòi ngó, trả xèng. Vợ Đợi bán phiếu vé xem kèm theo đồ khuyến mại mà bọn công ty đa cấp nhanh chóng mang đến, chiết khấu rất cao. Khách hiếu kỳ xá gì ba thứ nước tẩy rửa phàm trần, nước chấm Masan không dòi.
Đời vợ chồng Đợi đã đổi thay, khấm khá, nó mang lễ bự đến chùa, Sư trụ trì ngạc nhiên, nhận và cầu phúc cho vợ chồng.
Nhà chức trách nhòm ngó, thăm hỏi, báo chí loan tin vụ lừa bịp của thầy Đợi. Thầy không lừa, thầy chỉ thỏa mãn khoái chí, hiếu kỳ của nhân dân.
Vong bụng nói đâu ra đấy, nhiều kẻ không tin đòi kiểm tra thiết bị 5G của Đợi giấu đâu đó, hay cấy trong người nhưng không thấy. Đợi rọ khẩu trang vào miệng, mặc chiếc áo đặc biệt, vùng rốn rộng bằng cái bát phở, trắng, vẽ thêm tí hoa văn tiếng Phạn vào. Mỗi khi vong bụng nói, bụng chuyện động, co dãn theo, chữ Phạn biến hình; tiếng khách rú lên sợ hãi và cả tán thưởng khoan khoái, đáng đồng tiền bát gạo.
Một số quan nha đến đặt lễ đặc biệt, chúng quỳ xuống nghe, hỏi trực tiếp cái vong trong bụng. Vong nói chuẩn, nhiều nha thoát án tham nhũng, thăng tiến; bọn làm ăn cũng đến như thế, chúng giàu có trúng nhiều quả đầu tư, gian lận thoát hiểm,...
Vợ chồng thầy Đợi thu xèng trong ghen tức của cố hữu bần nông và nhà chức trách, một số sư chùa mời Đợi đến thuyết giảng kỹ năng bắt, nuôi vong cho các thầy, các bà thích mưu sinh lường gạt. Đợi không nhận.
Đợi muốn chia tay vong trong bụng nhưng không được. Vong nói "chung sống đến chết, sau tìm bụng khác nhập vào". Những lúc vợ chồng Đợi âu yếm, ái ân, cái vong trong bụng rên lên sung sướng, rất khó chịu, sau cũng quen.
Sướng hơn nữa là đồ ăn thức nhắm có độc tố thì vong khuyên đừng choén, thịt có sán nó lại bảo luộc nhiều nước sôi kỹ choén được, sán sống tức là thịt không có độc tố tăng trọng như rau có sâu là rau sạch...
Chính quyền vào cuộc, mời đội giáo sư, tiến sỹ y khoa đến xem và chữa cái bịnh vong bụng này.
Họ giả làm khách xem nhiều lần. Một hôm, ông trưởng đoàn y khoa ở lại nói riêng với Đợi: Tôi biết toa thuốc, mỗi lần vong cựa quậy nói, ông đọc vị thuốc này...này là nó sẽ sợ và chết.
Đợi buồn buồn nói: Tôi khổ lắm, nó hành tôi ghê gớm, tôi biết vị thuốc đó nhưng đọc vị ra nó chết thì tôi sống bằng gì.???
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét